(Tindautruongdanchu)-Nguyễn
Lân Thắng một kỹ sư giả danh tri thức khoác áo dân chủ của xã hội dân sự này đến
xã hội dân sự khác nhưng thực chất chỉ là kẻ ‘lẻo mép’ trên mạng xã hội chuyên
dùng ‘từ’, ‘bài’ để ‘kích động’ gây thanh thế. Vào ngày 15/10 Nguyễn Lân Thắng
không thèm chia sẻ mà copy nguyên bài viết của Steven
lam về ‘Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu’ đăng tải lên trang cá nhân của
mình. Vậy, Nguyễn Lân Thắng muốn gì ?
Vì nền độc lập dân tộc vô giá, vì chủ nghĩa xã hội và sự toàn vẹn lãnh thổ Tổ quốc thiêng liêng, Đảng Cộng sản Việt Nam cùng dân tộc Việt Nam hội nhập quốc tế, phát triển mạnh mẽ và bền vững
- Bóc trần và đấu tranh với thủ đoạn ngụy tuyên truyền của các thế lực thù địch về phòng, chống tham nhũng trên các phương tiện truyền thông xã hội (Bài 1)
- Một số biện pháp phòng, chống hoạt động lợi dụng internet, mạng xã hội chống phá Việt Nam
- Vụ kẻ phản bội dân tộc Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đi tị nạn ở Mỹ: Hoàn thành giấc mơ Mỹ chỉ bằng công thức 3 cộng
- Mượn danh 'đạo' để chống phá: Hãy sống như cuộc đời một nhà tu hành lương thiện!
Với
tư cách là một facebooker trên mạng xã hội tôi phải nói với Nguyễn Lân Thắng rằng:
Không biết, anh hiểu bài viết của Steven lam
như thế nào ? Mục đích của anh muốn gì khi chia sẻ lại bài viết đã sử dụng hình ảnh 'cây lúa chín' ?...
Nguyễn Lân Thắng 'muốn gì' khi copy y nguyên bài viết của Steven lam để đăng tải lên trang của mình
Thú
thật với anh, tôi chưa từng được đi Nhật như anh, nhưng tôi đã phần nào hiểu được
con người và đất nước Nhật Bản xinh đẹp; quê hương của loài hoa Anh Đào nổi tiếng
và tinh thần của các võ sĩ đạo thông qua sách báo và phim ảnh. Qua lời anh kể
tôi đã thấy rõ hơn con người và văn hóa của đất nước Hoa Anh Đào khi vợ chồng anh
qua Nhật để bay sang Mỹ.
Có
điều tôi không hiểu đoạn cuối Anh viết: “Tôi không còn tâm trí đâu mà thưởng thức
món ăn. Mỗi một miếng đưa lên miệng là mỗi hạt ngọc hạt vàng! Tôi cảm thấy
mình không xứng đáng ngồi đó để được cô
bé tiếp đãi như thế này. Tôi xin kiếu, xin được đi lòng vòng để ngắm cái phi
trường hiện đại, để trố mắt nhìn cái thế giới khác hẳn thế giới quen thuộc của
mình ở quê hương.
Nói
thật, suốt đời còn lại chúng tôi không thể quên sự tử tế và khiêm nhu của hai
người bạn trẻ Nhật ấy!
>Đại biểu Nguyễn Lân Hiếu là 'tàu cộng' thì kẻ phản bội Nguyễn Lân Thắng là ai ?
>Đại biểu Nguyễn Lân Hiếu là 'tàu cộng' thì kẻ phản bội Nguyễn Lân Thắng là ai ?
Con
gái đầu của chúng tôi năm đó mới 8 tuổi, nó nói: lớn lên, quốc gia đầu tiên con
phải đi thăm, trước cả về thăm quê hương Việt nam, nhất định phải là nước Nhật!...”
Vâng,
tôi cũng thấy được câu thành ngữ của người Nhật quả là hay như anh đánh giá.
Cây lúa khi được mùa, trĩu hạt, thì nó biết cúi đầu… Khi mình đã sung túc, thịnh
vượng không được nghếch mặt nên trời tự kiêu, tự mãn, kiêu căng, nhưng biết cúi mình để kính trọng và yêu
thương người khác.Nhưng tôi nghĩ anh còn chưa hiểu hết ý nghĩa còn lại của câu
nói đó. Theo tôi: Cây lúa khi được mùa, nó không chỉ biết cúi đầu bởi không
kiêu căng, tự kiêu, tự mãn ...như anh nghĩ mà nó còn phải biết ơn đất mẹ đã
cung cấp dinh dưỡng cho nó lớn lên, cho nó có khả năng kháng các loại bệnh, cho
nó trưởng thành, cho nó trĩu bông với nhiều hạt “ngọc” hạt “vàng” như anh đã từng
cảm nhận. Những bông lúa hàng ngày, hàng giờ gục đầu lạy đất mẹ đã sinh thành
ra chúng.
Tôi cũng nghĩ Người Nhật, văn hóa Nhật rất tuyệt vời. Chỉ
với một câu nói đó thôi...nhưng người Nhật đã dạy cho con cháu họ biết nhớ về
công ơn cha mẹ, nơi chôn rau cắt rốn, cái xã hội đương thời đã sinh thành, đã
nuôi nấng, dưỡng dục họ nên người. Thật tuyệt vời phải không anh! Nhưng anh biết
không, chỉ có những bông lúa có nhiều hạt ngọc hạt vàng mới biết lạy đất mẹ,
còn những bông lúa bị bệnh, hạt bị nép nhiều sẽ không chịu cúi đầu lạy đất mẹ
đâu anh ạ. Cái bông lúa nép và những hạt
lúa nép đó người ta chỉ có thể bỏ đi, có chăng cũng chỉ để làm “ Phân” thôi.
Tôi
tạm gọi “anh” bằng anh bởi tôi biết, anh đã từng là sinh viên của Trường đại học
xây dựng, tốt nghiệp năm 1993, một nhà trường có bề dày truyền thống, được tiếp
cận với nhiều kiến thức văn minh của nhân loại và như vậy anh cũng được ăn được
học hơn người; anh lại còn được sống ở Hà Nội nơi có thể tiếp cận với những
tinh hoa của các nền văn hóa. Điều kiện sống của anh thật là lý tưởng so với
chúng tôi. Anh cũng biết rằng: ở trên đời này không có cái gì là tuyệt đối cả; ở
đâu cũng có người tốt, kẻ xấu; xã hội nào cũng có cái tiến bộ, văn minh và cái
lỗi thời, lạc hậu; không có cái lỗi thời thì cũng đâu có cái để mà khai sáng,
“ngọc còn có vết” mà anh. Biết được những cái văn minh của họ để ta học tập và làm
cho cuộc sống của ta tốt hơn là nhẽ thường tình, “đi một ngày đàng, học một
sàng khôn” các cụ nhà ta đã dạy. Vậy mà, tôi chỉ tiếc rằng có những người vừa mới
tiếp cận với nền văn hóa khác mà đã hàng ngày, hàng giờ quay lưng lại để phỉ
báng nơi đã sinh thành ra mình, nơi đã nuôi nấng mình nên người như vậy có đúng
là người Việt Nam hay không?Người Nhật cũng như người Việt Nam, cũng rất yêu
quê hương đất nước của mình. Người việt mình có đi đến đâu đi nữa họ cũng không
nguôi nhớ về quê hương, cái nơi đã cho họ sự sống, nuôi dưỡng họ nên người và họ
luôn tự hào về nơi đất mẹ: “quê hương mỗi người chỉ một, nghĩa là chỉ một mẹ
thôi, quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người”.
Anh
là người có học thức, khi con trẻ hiểu sai, nghĩ sai về quê hương của mình đáng
lẽ ra anh nên dạy cho cháu hiểu mới đúng chứ. Tôi không đồng tình với anh về
cách dạy con của anh như vậy.Bởi nếu dạy con như vậy mai sau cháu có lớn nên
cháu chỉ biết có những ai cho cháu ăn hơn, mặc đẹp hơn thôi. Chứ bố mẹ chúng
già rồi còn có lợi cho chúng nữa đâu mà chúng yêu quý...Chúng cũng sẽ thành kẻ
vô ơn... đồ bất hiếu ...thôi anh ạ.
Tôi
cũng trách các bạn của anh trên facebook đọc song, đã không góp ý cho anh lại còn cổ vũ là “ hay thế vậy mà bây giờ mới kể”...
thật là....

Thằng kĩ sư xây dựng mà đòi 'chơi chữ' -đúng là cái loại 'Tâm thần ngộ' về cái mác 'Giáo sư' của gia đình Nguyễn Lân.
ReplyDelete